Trải nghiệm 48h ở Đà Nẵng như người bản địa không Bà Nà không Hội An
Mọi người đã quá quen với lịch trình Đà Nẵng đi kèm Bà Nà Hills hay Hội An kín mít, mệt phờ. Đợt nào bạn bè mình từ hai đầu Nam Bắc tới chơi cũng đưa ra một danh sách dài ngoằng mấy điểm nổi tiếng. Rốt cuộc cả đám đi check-in dưới trời nắng gắt, chen chúc xếp hàng, tối về tới phòng là lăn ra ngủ vì quá đuối. Nhưng mà Đà Nẵng quê mình đâu chỉ có vậy.
Bài này mình dẫn mọi người đi Đà Nẵng kiểu “sống chậm”, đúng chất người dân gốc ở đây: lượn quán hẻm, đi tắm biển sớm, trốn lên núi và ngồi cà phê vỉa hè. Mình sẽ lên lịch trình 48h cuối tuần tiết kiệm, bình yên mà vẫn no căng bụng với những nơi chốn local chân thực nhất.
Chuẩn bị gì trước khi bắt đầu hành trình “sống chậm”?
Chơi hệ bản địa không cần chuẩn bị váy vóc lộng lẫy để sống ảo, quan trọng nhất là tinh thần thoải mái. Dưới đây là vài thứ cần thiết để xách balo lên và đi mà không bị bỡ ngỡ. Mọi người chịu khó đọc kỹ khúc này nha, nó giúp chuyến đi của mình trơn tru hơn rất nhiều đó.
Phương tiện di chuyển và lưu ý an toàn
Để đi sâu vào các hẻm ăn vặt hay lượn đèo, xe máy là lựa chọn số một. Quên ba cái vụ gọi taxi đi, vì ngõ ngách Đà Nẵng ngoằn ngoèo lắm, đi taxi vừa tốn kém lại bị bó buộc thời gian. Giá thuê xe máy ở Đà Nẵng đầu năm 2024 rơi vào tầm 120k đến 150k một ngày, tuỳ loại xe ga hay xe số. Mọi người nhớ kiểm tra lại giá trước khi thuê nha.
Bạn cứ liên hệ mấy chỗ cho thuê gần sân bay hoặc ga tàu, họ giao xe tận nơi rất tiện, thủ tục cũng đơn giản chỉ cần căn cước công dân và một ít tiền cọc tùy chỗ. Có xe máy rồi thì mình làm chủ thời gian, muốn dừng đâu chụp hình hay tấp vô lề mua ly nước mía cũng dễ ợt.

Đường lên bán đảo Sơn Trà và đèo Hải Vân dốc, có nhiều khúc cua tay áo và khá sương mù vào buổi sáng sớm, nên bắt buộc phải kiểm tra phanh trước khi nhận xe. Tay lái yếu thì nên đi chung xe với người vững tay lái để tránh rủi ro. Đi phượt kiểu này an toàn là trên hết, không đua bơi chụp hình mà quên mất để ý đường xá nha mọi người. Mình khuyên thật lòng, đường Sơn Trà dốc lắm, xe tay ga yếu hoặc phanh không ăn thì đừng có liều.
Cứ thuê chiếc xe số, cài số 1 số 2 mà bò lên cho chắc cú. Thêm nữa, nhớ đổ đầy bình xăng trước khi lên đèo, trên đó không có cây xăng đâu.
Ngân sách bình dân và tâm lý “nhập gia tùy tục”
Các quán ăn bản địa thường siêu rẻ, bữa sáng hay bữa trưa chỉ tầm 30k đến 50k một món. Hải sản thì cứ cầm 100k đến 200k một người là ăn no nhức nách, tôm cua cá mực tươi roi rói. Mọi người nên chuẩn bị nhiều tiền lẻ, cỡ tờ 10k hay 20k, để dễ mua bán trong các khu chợ dân sinh. Cầm tờ 500k đưa cho các dì bán bánh xèo buổi sáng sớm là các dì lườm cho đó, đỡ mất công người ta phải đi đổi tiền lắt nhắt rồi mình lại tốn thời gian đợi chờ. Mang theo một cái túi tote nhỏ đựng đồ linh tinh cũng là ý hay.
Đi chơi kiểu local là hoà mình vào nhịp sống, nên cứ thoải mái mộc mạc, không cần câu nệ. Người Đà Nẵng tụi mình xởi lởi, hay cười và rất nhiệt tình chỉ đường. Nếu lỡ lạc trong mớ hẻm chằng chịt, cứ tấp vào quán nước ven đường gọi ly trà đá rồi hỏi, người ta sẽ chỉ tận tình tới nơi luôn. Đừng ngại giao tiếp, thỉnh thoảng hỏi chuyện mấy cô chú bán hàng, bạn sẽ được nghe mấy câu chuyện đời thường thú vị lắm.
Ngày 1: Đón bình minh bãi biển và lượn phố ăn hải sản
Ngày đầu tiên, mình sẽ dẫn bạn trải nghiệm đúng đồng hồ sinh học của dân Đà Nẵng. Đó là dậy thật sớm đón biển và kết thúc ngày bằng một bữa hải sản no nê trong con hẻm nhỏ quen thuộc.
Bắt đầu ngày mới kiểu người Đà Nẵng từ năm rưỡi sáng
Người Đà Nẵng không có thói quen hối hả buổi sáng. Khác với Sài Gòn hay Hà Nội kẹt xe mịt mù lúc 7 giờ sáng, ở đây cuộc sống bắt đầu từ lúc tờ mờ sáng bên bờ biển. Tầm 05:30 đến 07:00, mọi người ùa ra bãi biển Mỹ Khê hoặc Phạm Văn Đồng. Khúc này trời vừa sáng, biển trong xanh nhất, sóng vỗ nhè nhẹ, và bạn sẽ thấy người dân đi tắm biển cực kỳ đông (Nguồn: mia.vn).
Hồi bé, sáng nào ba cũng đèo mình trên chiếc xe cúp cũ ra đây lặn ngụp. Gợi ý nhỏ của mình là gọi một trái dừa tươi, ngồi ghế bố ngắm bình minh từ từ ló rạng trên biển, hít căng lồng ngực mùi gió mặn mòi. Thiệt tình luôn, không khí lúc này cực kỳ sảng khoái, nó sạc đầy năng lượng cho cả ngày dài mệt mỏi. Không có tiếng nhạc xập xình, chỉ có tiếng sóng vỗ và tiếng người ta í ới gọi nhau tập thể dục.

Tầm 07:30 đến 08:30, tắm biển xong là bụng réo cồn cào. Lúc này, mình khuyên các bạn tấp vô ăn sáng Mì Quảng ở Quán 1A đường Hải Phòng, hoặc nếu thích bún thì chạy qua Bún chả cá số 109 Nguyễn Chí Thanh. Mấy quán này dân địa phương hay ăn, toàn là mối ruột quen mặt mấy chục năm nay. Giá chỉ tầm 30k một tô thôi, siêu rẻ so với chất lượng.
Bún chả cá thì chả cá dai, ngọt thịt, nước dùng ninh từ xương cá nên ngọt thanh chứ không hề gắt mùi bột ngọt. Vắt thêm miếng chanh tươi, cho xíu ớt bằm, gắp cọng bún mà ưng cái bụng. Cảm giác húp miếng nước lèo nóng hổi sau khi ngâm mình dưới biển lạnh nó đã gì đâu.
Ăn no xong, từ 09:00 đến 11:00 tụi mình đi uống cà phê. Khuyên chân thành là hãy tránh xa mấy quán view biển đắt đỏ vì lúc này nắng đã lên cao, nhạc sẽ khá ồn ào và khách du lịch bắt đầu đông. Thay vào đó, trốn vào Cloud Garden Coffee hoặc Ikigai Garden Coffee, không gian tĩnh lặng mướt mẻ với vô vàn cây xanh, nhâm nhi ly đen đá nhìn lá rơi là thấy cuộc đời thảnh thơi rồi (Nguồn: thecupscoffee.vn). Ngồi đây đọc cuốn sách hay tán gẫu nhẹ nhàng với bạn bè, tự nhiên thấy yêu đời lạ kỳ. Quán ở đây pha cà phê đậm chất miền Trung, đen đá không đường tỉnh cả ngủ, ai không quen thì nhớ dặn pha ít cà phê lại xíu nha.
Trốn đám đông lên rừng nguyên sinh vào buổi chiều
Buổi trưa từ 11:30 đến 13:00, mình hay ghé ăn Bánh tráng cuốn thịt heo Bà Mụa, hoặc nếu thèm cơm nhà có tô canh chua cá kho thì qua quán Bếp của Ngoại (Nguồn: klook.com). Đồ ăn mang đậm vị miền Trung, mặn mòi đưa cơm. Cuốn một miếng thịt heo hai đầu da với thật nhiều rau rừng thơm phức, chấm ngập vào chén mắm nêm chua cay mặn ngọt. Trời ơi ngon hết nước chấm, ăn hoài không biết ngán là gì. Quán bình dân thôi, không có máy lạnh nhưng được cái thoáng mát, phục vụ nhanh lẹ, đúng kiểu ăn uống thoải mái, dân dã của dân phượt tụi mình.

Vào buổi chiều từ 14:30 đến 17:30, lúc nắng bắt đầu dịu xuống một chút, xách xe máy chạy men theo đường bao biển lên bán đảo Sơn Trà. Thay vì bu lại những điểm check-in đông nghẹt người như Chùa Linh Ứng hay Cây Đa Ngàn Năm, bạn hãy rẽ vào các lối mòn tìm đến Bãi đá đen hoặc Bãi Yên Ngựa. Nơi này nước trong vắt nhìn thấy cả đáy, hoang sơ cực kỳ, thỉnh thoảng chỉ có vài người vác cần ra câu cá (Nguồn: hanatravel.vn). Ngồi trên mỏm đá, nghe tiếng sóng vỗ rầm rì, cảm giác như cả thế giới thu lại chỉ còn mỗi mình với biển trời bao la.
Gió biển thổi tung tóc, mọi phiền muộn dường như tan biến hết. Chỗ này bạn có thể mang theo tấm thảm nhỏ, nằm dài ra đọc sách hay ngủ một giấc ngắn cũng cực kỳ thú vị.
Nếu thích cảm giác chinh phục, bạn có thể chạy xe máy thẳng lên Đỉnh Bàn Cờ. Cảm giác đứng từ trên cao nhìn toàn cảnh thành phố bé xíu phía dưới, ngắm Vịnh Đà Nẵng cong vút, gió thổi lồng lộng nó đã gì đâu (Nguồn: tienphong.vn). Đường lên đỉnh đôi lúc có khỉ dạn dĩ chạy ra xin đồ ăn. Mọi người nhớ cẩn thận tư trang, đừng mang theo đồ ăn hớ hênh vì lũ khỉ bạo dạn lắm, chúng có thể giật đồ ăn ngay trên tay bạn. Lên tới đỉnh, chụp tấm hình với ông tiên đánh cờ làm kỷ niệm, hít một hơi thật sâu không khí trong lành mát mẻ của núi rừng.
Chill với hoàng hôn và hải sản hẻm khi đêm về
Tầm 18:00, mặt trời lặn lấp ló phía sau dãy núi là lúc tuyệt vời nhất để dừng chân. Chạy xuống khu vực chân cầu Thuận Phước hoặc bức tường vàng huyền thoại cạnh cầu Nguyễn Văn Trỗi. Đứng đây ngắm hoàng hôn đỏ rực buông trên mặt sông Hàn, tranh thủ chớp vài tấm ảnh ngược sáng thì đỉnh thật sự (Nguồn: bachhoaxanh.com). Không có tiếng còi xe inh ỏi, chỉ có gió sông thổi mát rượi mơn man da thịt.
Bạn sẽ thấy từng đàn chim bay về tổ, thành phố bắt đầu lên đèn lấp lánh lấp lánh soi bóng xuống dòng sông. Cảnh lúc này chill dã man, đèn đường phản chiếu xuống mặt nước, xách nhau ra đây ngồi hóng gió thì hết sẩy.
Khoảng 20:00, khi bụng đã đói meo sau một buổi chiều trèo đèo lội suối, tụi mình vô hẻm ăn hải sản bình dân tại quán Năm Đảnh. Đường vào hẻm khá ngoằn ngoèo, đi phải để ý bảng chỉ dẫn nhỏ xíu, hỏi thăm người dân mấy lần mới tới nơi, nhưng xứng đáng vô cùng. Món nào cũng ngon nhức nách, từ ốc hương rang muối ớt, chíp chíp hấp sả đến mực nướng mỡ hành. Điểm cộng lớn nhất là giá siêu rẻ, hải sản thì tươi sống bắt tại hồ, dĩa nào dĩa nấy đầy ắp.
Tầm 100k đến 200k là cả đám ăn hải sản mệt nghỉ, uống thêm vài chai bia nhâm nhi nữa là số dzách. Ăn xong mình hay lượn dọc bờ sông Hàn mua bánh tráng kẹp giòn rụm của mấy xe đẩy ven đường, hoặc tấp vô làm ly chè Liên ngọt ngào tráng miệng, kết thúc trọn vẹn ngày đầu tiên lăn lộn khám phá.
Ngày thứ hai lăn xả vào chợ dân sinh và đi tìm góc tĩnh lặng
Nếu ngày 1 là hương vị mặn mòi của biển và xanh thẳm của núi, thì ngày 2 mình sẽ đưa mọi người lăn xả vào các khu chợ nhộn nhịp để thử vị giác thực thụ của dân địa phương. Sau đó chúng ta sẽ rảo bước trên cung đèo vắng để tìm lại những góc vắng vẻ, tĩnh lặng để cân bằng lại.
Ăn sập ẩm thực chợ dân sinh từ sáng đến trưa
Sáng 08:00, mình quyết định không đi siêu thị máy lạnh hay nhà hàng sang trọng chi cho xa cách, cứ lượn thẳng vào chợ Cồn hoặc chợ Bắc Mỹ An. Bước vào đây là thấy cả một thế giới ẩm thực mở ra trước mắt, mùi thơm thức ăn xộc thẳng vào mũi làm cái bụng chưa gì đã kêu réo. Xà vào gánh của các dì ăn ngay bún mắm nêm thơm lừng, thịt heo quay da giòn rụm. Xong xuôi thì ăn tiếp bánh xèo tôm nhảy, tráng miệng bằng ly kem bơ cô Vân béo ngậy nức tiếng, làm thêm đĩa ốc hút cay xè xé lưỡi (Nguồn: pullman-danang.com). Chợ hơi ồn ào và nóng nực, nhưng bù lại là cái không khí đời thường mộc mạc mà mấy chỗ sang chảnh không bao giờ có.

Mình nói nhỏ nghe, đừng ngần ngại ngồi vào những chiếc ghế nhựa nhỏ xíu cạnh người dân địa phương, vừa ăn vừa nghe các dì nói chuyện bằng giọng Quảng mộc mạc (Nguồn: danangfantasticity.com). Cảm giác mút chùn chụt con ốc hút ngay giữa khu chợ đông đúc nó đã lắm, hương vị cay nồng xộc lên tận mũi, vừa ăn vừa xuýt xoa chùi nước mắt. Mỗi món vặt chưa tới 50k, hoàn toàn không bị làm giá kiểu chém khách du lịch. Đưa tờ 100k các dì thối lại mỏi tay.
Bạn có thể no căng bụng với đủ thứ món trên đời mà chưa xài hết 200k, đúng chuẩn ngon bổ rẻ đáng đồng tiền. Nhớ mặc đồ mỏng mát vì trong chợ đông người nên khá ngộp đó nha.
Đến 11:00 trưa, mình đổi gió sang chợ Đống Đa. Chỗ này không quá nổi với khách du lịch nhưng dân bản địa thì cực chuộng, mình theo ba mẹ đi mua đồ ở đây từ hồi còn nhỏ xíu. Khu chợ này bán hải sản tươi sống trực tiếp từ những ngư dân vừa cập bến, tôm cá còn bơi tung tăng trong thau. Đi dạo ngắm cảnh mua bán nhộn nhịp, coi mấy cô chú trả giá rôm rả rồi tấp vô làm dĩa mít trộn hoặc ốc hút xào sả ớt (Nguồn: ivivu.com).
Vị mít non bùi bùi, rau răm thơm nồng, đậu phộng rang giòn rụm, da heo xắt mỏng dai dai, ngon tới mức ăn xong thòm thèm muốn kêu thêm dĩa nữa. Chỗ này gửi xe cũng dễ, các bãi giữ xe ngay cổng chợ, giá chỉ 3k đến 5k một chiếc.
Check-in Cầu vòm Đồn Cả và góc nhỏ ven sông vào buổi chiều tối
Từ 14:00, xách xe chạy dọc cung đường ven biển dưới chân đèo Hải Vân để tìm Cầu vòm Đồn Cả. Đường đèo buổi chiều rợp bóng cây xanh mát rượi, thỉnh thoảng có vài khúc cua nhìn xuống thấy biển khơi thăm thẳm xanh ngắt. Đây là một chỗ trốn bí mật mà ít khách du lịch rầm rộ biết tới (Nguồn: hanatravel.vn). Để tới được chân cầu, bạn phải gửi xe ở nhà dân rồi đi bộ len lỏi qua một đoạn đường ray nhỏ, hai bên cây cối um tùm.
Bù lại sự vất vả đó, không gian mở ra bao trùm bởi màu xanh của núi rừng, vắng vẻ và tĩnh lặng tuyệt đối. Dòng suối nhỏ chảy róc rách dưới chân cầu, nước mát lạnh trong veo. Chụp ảnh ở đây siêu ưng ý, không sợ bị dính người vào khung hình. Canh đúng lúc đoàn tàu lửa xình xịch chạy ngang qua vòm cầu, chớp được khoảnh khắc đó là có ngay tấm hình mang vibe thanh xuân vườn trường để sống ảo cực chất.

Đến 19:00, trời chập choạng tối, tụi mình chạy xe thong thả về lại trung tâm thành phố. Tấp vào một quán cà phê cóc vỉa hè ven sông Hàn, gọi ly nước ép cam cà rốt, ngắm đường phố lên đèn chậm rãi. Ở đây không có tiếng còi xe hối hả như lúc tan tầm, chỉ có những dòng xe từ tốn qua lại. Tận hưởng nhịp sống không vội vã của người Đà Nẵng, nghe gió từ sông thổi vào lồng lộng (Nguồn: tuoitre.vn).
Mọi mệt mỏi sau chuyến đi bộ lội suối dường như trôi theo dòng nước. Thấy lòng nhẹ tênh và tâm hồn được nạp đầy năng lượng, sạc đầy pin trước khi xách balo ra sân bay kết thúc chuyến đi. Ngồi nhâm nhi hạt hướng dương, kể cho nhau nghe những kỷ niệm buồn cười lúc đi lạc trên đèo, những câu chuyện không đầu không cuối.
Vài mẹo xử lý sự cố khi đi chơi kiểu local
Đi du lịch tự túc và lặn lội vào các khu dân cư bản địa đôi khi sẽ không suôn sẻ như đi tour có xe đưa đón tận nơi. Có nhiều biến số trên đường lắm, nhưng đừng lo lắng quá. Đây là vài kinh nghiệm thực tế của mình để mọi người không bị tuột mood khi gặp rắc rối nhỏ giữa đường.
Hết món ngon lúc sáng sớm thì sao
Đến mấy quán dân địa phương hay ăn như bún chả cá Bà Lữ trễ một chút (tầm 9h sáng) là rất dễ hết nước lèo. Người dân họ dậy rất sớm và đi ăn sáng cũng sớm, quán bán tới lượng chừng đó là nghỉ để dọn dẹp, không nấu thêm.
Lúc này bạn đừng hoảng hốt, giải pháp nhanh gọn đây: Chuyển hướng ngay sang khu vực chợ Cồn hoặc chợ Đống Đa. Trong chợ luôn có sẵn hàng loạt quầy bún, mì Quảng, cơm hến bán tới tận trưa. Vị của các dì nấu trong chợ vẫn rất nguyên bản, thơm ngon đậm đà không kém gì các quán nổi tiếng bên ngoài, giá lại còn rẻ hơn. Cứ tự tin mạnh dạn bước vào chợ là không bao giờ sợ chết đói, cứ thấy hàng nào đông người địa phương ngồi ăn thì sà vào thôi.
Lên Sơn Trà hay Hải Vân mà gặp mưa rào
Thời tiết Đà Nẵng đôi khi rất đỏng đảnh, đang nắng chang chang tự nhiên đổ cơn mưa rào bất chợt, nhất là vào buổi chiều. Đi đường đèo lúc mưa sẽ rất trơn trượt, khuất sương mù và tầm nhìn hạn chế. Tay lái không cứng là dễ ngã lắm, cực kỳ nguy hiểm.
Giải pháp an toàn tối thượng: Quay đầu xe lập tức, tìm chỗ trú hoặc đi chậm về phố, tuyệt đối không cố chấp đi tiếp để chụp hình sống ảo. Chạy về phố an toàn rồi thì tấp vô Cloud Garden Coffee gọi một ấm trà nóng ngắm mưa, hoặc kiếm quán ốc hút cay ngồi nhâm nhi lút lưỡi.
Mưa Đà Nẵng ngắm qua cửa kính quán cà phê cũng lãng mạn lắm, biết đâu lại có thêm kỷ niệm hay. An toàn vẫn là trên hết nha mọi người.
Một ngày nữa ở Đà Nẵng kiểu local để bạn muốn quay lại
48 giờ ở Đà Nẵng không có Bà Nà chót vót hay Hội An nhộn nhịp vẫn đong đầy những cảm xúc tĩnh tại, mộc mạc và chân thật nhất. Chẳng cần chen lấn xếp hàng mua vé mệt mỏi, Đà Nẵng ở các góc hẻm nhỏ rêu phong và bãi biển sớm mai sương mờ vẫn đủ sức làm bạn “say” đắm. Chúc mọi người có một chuyến đi xả hơi đúng nghĩa, quẳng hết gánh lo đi mà vui sống với từng phút giây trọn vẹn.
Một xíu nhắc nhở nhẹ từ mình: Giá cả, giờ mở cửa quán xá và tình trạng đường xá có thể thay đổi tuỳ thời điểm hoặc theo mùa. Nhất là sau đợt mưa bão, đường lên đèo có thể bị sạt lở. Mọi người nhớ lên mạng kiểm tra lại thông tin mới nhất trước khi khởi hành để khỏi tới nơi lại hụt hẫng nha. Ai đã mạnh dạn trải nghiệm đi theo lịch trình này rồi thấy ưng cái bụng thì về bình luận khoe thành quả với mình với nha! Chào cả nhà và hẹn gặp lại ở những bài review ngóc ngách Đà Nẵng tiếp theo!
